đáng yêu bao nhiêu tiền một cân

Nhận thức được bản chất của cảm xúc tiêu cực. Trong "Cân bằng cảm xúc cả lúc bão giông" tác giả chỉ ra rằng thời gian bạn tiếp xúc công việc, những người xung quanh và lượng thông tin trên báo đài và mạng vào khoảng 16 tiếng một ngày. Trong thời gian đó, bạn có Trung bình mỗi tháng bạn sẽ tiêu khoảng 3000 - 5000 yên cho các món đồ lặt vặt, chi phí phát sinh, nếu bạn có nhiều khoản chi khác thì chi phí phát sinh sẽ càng tăng cao. Nhìn chung thì tổng chi phí sinh hoạt tại Nhật Bản hàng tháng sẽ như sau: Du học sinh: tối thiểu 50,000 yên Máy tính kỹ thuật Casio fx-570MS New. 406.000. Máy tính di động Casio fx-580VN X New. 683.000. Máy tính Casio fx-570EX New. 576.000. Trên đấy là mức niêm yết từ Bitex - đơn vị sản xuất độc quyền máy vi tính Casio chính hãng cho học sinh, sv tại thị trường Việt Nam. Bây giờ trên thị Ngân hàng nhà nước quy định mức lãi suất thay đổi cho các khoảng thời gian. Đảm bảo trong cân đối với lợi ích và giá trị đầu tư từ nguồn vốn vay. Trong năm 2022, lãi suất này đang được xác định là bao nhiều %? Để bạn tránh các bẫy kiếm tiền trên mạng kém an toàn hơn. Bên dưới là hơn 35 cách kiếm tiền online thực sự hiệu quả trong năm 2022, tạo ra được nguồn thu nhập bền vững. Nhiều cách liên quan đến việc tạo ra một website cho riêng bạn, nhưng cũng có cách để gia tăng Giải đáp câu hỏi cá bò khô có giá bao nhiêu tiền một kg cho thực khách. Giá cá bò khô hiện nay trên thị trường đang bán có giá dao động từ 200.000 đồng - 280.000 đồng/kg. cá bò khô đóng hút chân không theo túi 1kg và 0,5kg. Có nhiều cơ sở đang bán cá bò khô tại Hà Nội kahsynthcreemur1974. Cuối cùng còn lại hai quả Chi không bán, cô gấp tờ giầy viết giá tiền rồi nhét vào túi áo thu dọn đồ đạc, còn Lục Gia Hành nhận điện Chi không quan tâm xem ở bên kia anh đang nói gì, một tay cô cầm xấp tiền, ôm hai quả táo vào trong lồng ngực, cái đầu cúi thấp không biết đang suy nghĩ điều muốn chờ anh nói chuyện xong, cảm ơn anh một tiếng, rồi trả tiền lại cho anh như cô cũng chưa chúc anh Giáng sinh vui Chi chậm chạp lấy điện thoại ra nhìn thời gian, đã tám giờ lúc đó Lục Gia Hành cúp điện thoại, đi Chi giống như con rùa nhỏ, cả khuôn mặt đều núp bên trong khăn quàng cổ chỉ để lộ ra đôi mắt, cô cúp thấp đầu khiến người ta không nhìn thấy cảm xúc bên Gia Hành cất điện thoại di động vào túi áo, đưa tay lên giúp cô kéo khăn quàng cổ cao lên "Có lạnh không?"Động tác của anh rất cẩn thận, chầm chậm kéo mép khăn mềm mại đang rủ xuống lên, che đi chóp mũi hồng hồng của không biết điều gì làm anh vui vẻ, đột nhiên Lục Gia Hành cười nhẹ một tiếng, nắm khăn quàng tiếp tục kéo hướng lên trên, cho đến khi che đi đôi mắt Chi buồn bực "A" một tiếng, đầu ngẩng lên, mặt bị khăn vây quanh chặt cầm đồ trong tay, còn ôm hai quả táo vào trong ngực, tay không thể động đậy liền lắc lư đầu muốn tháo chiếc khăn tay anh đang nắm khăn quàng cổ bằng lông dê màu xám nhạt kia của anh bị Sơ Chi lót dưới mông chắc hẳn buổi tối không thể đeo lên, lúc này cũng đang được cô cầm trong Chi lắc lư cái đầu, phát hiện hình như người này tìm được thú vui rồi, càng ngày càng hăng hái lôi kéo chiếc khăn, gắt gao che đi đôi mắt khăn che đi ánh sáng khiến trước mặt chỉ còn lại một vùng tăm tối, Sơ Chi im lặng một lúc, nhíu nhíu mày "Lục Gia Hành, anh thật là ấu trĩ."Lục Gia Hành "Ồ" một tiếng, ngừng lại vài giây mới chậm rãi kéo khăn quàng của cô mặc áo khoác màu đen phẳng phiu, không cài khuy, phanh ra làm lộ lớp áo len nhạt màu bên Chi vẫn cảm thấy nam sinh mặc áo len so với áo sơ mi càng đẹp luôn cảm thấy loại áo len này nam sinh muốn mặc đẹp càng khó hơn áo sơ cảm giác ấy, khi nhìn sang Lục Gia Hành thường sẽ đạt tới đỉnh mặc áo len thực sự rất không đeo khăn quàng cổ, Sơ Chi giương mắt nhìn cái cổ thon dài của anh, ở đó có một trái táo a-đam nổi lên, trên nữa là chiếc cằm nhọn, đường góc khuôn mặt đẹp đẽ và bờ môi mỏng hơi cong nhiên Sơ Chi xoay người lại, cô vội vàng cúi đầu, không hiểu tại sao đột nhiên không dám nhìn lên trên cầm một xấp tiền kiếm được và một quả táo đưa cho anh."Những cái này cho anh," cô thấp giọng Gia Hành không Chi suy nghĩ một chút liền sáng mua một quả táo ba mươi đồng, bị cô bán đi chỉ có năm bị lỗ rất nhiều Chi nghĩ nhất định Lục Gia Hành không mấy vui vẻ gì, cảm thấy có lẽ anh sẽ không nhận, cô liền cầm một quả táo khác nhét vào trong túi xách, rồi khom lưng, bàn tay trống không cầm lấy tay anh kéo Gia Hành mặc cho cô lôi kéo, bàn tay thuận theo mở rộng ra, lòng bàn tay ngửa lên Chi cầm một xấp tiền lẻ nhăn nhúm đặt lên tay anh, đặt quả táo đè lên phía táo màu hồng tím, bởi vì là quả cuối cùng còn dư lại nên hình dạng cũng không được tốt cho lắm, hơi méo, miễn cưỡng mới đứng vững trong lòng bàn tay gái nhỏ đeo găng tay màu trắng, bàn tay nhỏ bé bắt lấy cổ tay anh, ở bên ngoài quá lâu nên ngón tay đã lạnh lẽo, nhưng lại như thiêu đốt bỏng làn da của đưa táo và tiền cho anh, tựa như kiên nhẫn dụ dỗ trẻ con, giọng nói nhỏ nhẹ mềm mại như sô-cô-la "Ai nha, anh không cầm là không được đâu, số tiền còn thiếu tôi cũng sẽ trả lại cho anh."Cô vừa nói nhiên người trước mặt duỗi cánh tay ra, bàn tay thon dài giữ gáy cô, nhẹ nhàng dùng sức kéo lại Chi bất ngờ lảo đảo tiến lên trước hai bước, trán đụng thẳng vào ngực len của anh rất mềm mại, mang theo nhiệt độ người anh xen lẫn mùi nước giặt quần áo, còn có một chút mùi vị quen thuộc về vị đó rất rõ ràng, đặc biệt lại lạnh lẽo, không phù hợp với tính cách của Chi trợn to hai mắt, không nhúc gian gần đây anh quá ngoan ngoãn đến mức thậm chí Sơ Chi quên mất tính cách của không tránh, im lặng nằm nhoài trong ngực anh, cảm nhận hô hấp đang lên xuống trong lồng ngực và áp lực từ bàn tay mềm mại sau đầu của anh, cô chớp mắt một cái, nhẹ nhàng mở miệng hỏi "Anh làm gì vậy?"Câu nói này Sơ Chi từng hỏi anh rất nhiều giận, xấu hổ, mơ màng và nghi ngờ là cảm giác lúc lần này Sơ Chi lại có cảm giác không giống như mọi tác Lục Gia Hành chặt nói của anh trên đỉnh đầu cô có chút khàn khàn, căng thẳng, thận trọng "Xin lỗi, tôi chỉ ôm một lúc thôi, em đừng động đậy, một phút là tốt rồi."Sơ Chi mím mím cô hơi động, nghiêng một chút, cuối cùng trước mắt không còn một vùng tăm tối nữa, tia sáng từ ánh đèn đường thâm nhập vào Sơ Chi hơi nhấc lên, giơ lên một nửa sau lưng anh, cô cắn cắn môi, cuối cùng vẫn quyết định hạ có đầu ngón tay nhẹ nhàng phất qua vải áo khoác của anh, nhẹ nhàng như lông chim, người khác không có thể phát hiện thất bại thở dài, cúi đầu xuống, rầu rĩ nói "Anh như này cũng là đùa giỡn lưu manh.""Xin lỗi."Sơ Chi buồn bực "Có phải hôm nay anh chỉ biết nói xin lỗi hay không."Lục Gia Hành thở một hơi thật dài "Tôi sợ dọa em, sợ em sẽ chạy mất, mới liều mạng kìm nén," giọng nói anh rất nhỏ, tốc độ nói chậm mang theo chút bất đắc dĩ, "Vì vậy em đừng động đậy chân tay, tăng thêm độ khó cho tôi."Lúc này Sơ Chi mới nhớ tới, một tay khác của anh còn bị cô cầm lòng bàn tay còn có mấy tờ tiền lẻ và một quả táo ngăn cách giữa hai người, đó là khoảng cách duy nhất giữa bọn Chi đỏ mặt, bàn tay cô nhanh chóng rút ra, trái tim đập bình bịch, một tiếng lại một tiếng rất cô đỏ như máu, may lúc này cái đầu đang bị anh đè vào ngực, cô nhẹ nhàng chuyển động, nhỏ giọng nói ngập ngừng "Ai sẽ chạy nha..."Cô vừa mới nói chuyện, Lục Gia Hành đã buông tay, người lùi về phía sau hai bước thả cô Chi lo sợ, lúng túng, cô cảm thấy hẳn là anh nghe thấy được, nhưng mình còn chưa chuẩn bị tâm lý thật ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn né tránh, khuôn mặt đỏ bừng hơi sốt sắng nhìn Gia Hành nghiêng đầu, cụp Chi nuốt nước miếng một cái, cô hít một hơi thật sâu, lấy dũng khí kiên định nhìn Gia Hành "Hả?""..."Sơ Chi thở phào nhẹ không biết tại sao lại cảm thấy có một chút thất cúi đầu xuống, nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình, nhỏ giọng lầu bầu nói "Không có gì..."Điện thoại của Lục Gia Hành vang lên lần thứ anh không cảm xúc, mặc kệ tiếng chuông reo trong túi áo, dáng vẻ giống như không quan Chi ngẩng đầu "Anh nhận điện thoại đi."Tiếng chuông vẫn kiên nhẫn vang lên, khóe môi Lục Gia Hành hơi hướng về phía dưới, thiếu kiên nhẫn, lười biếng tiếp điện thoại "Sao vậy?"Ở đầu bên kia điện thoại, Trình Dật không nói vài giây, anh ta mới nói "Điện hạ, ăn cơm không?"Lục Gia Hành vừa định cúp điện thoại, Trình Dật nhanh chóng nói tiếp "Không đi ăn thì đàn em có đói bụng không?"Động tác Lục Gia Hành dừng lại, đôi mắt nhìn Sơ Chi, không lên Dật giống như có thiên lí nhãn đoán được toàn bộ, anh ta cười hai tiếng, nói địa điểm "Mang đàn em tới đây cùng nhau trải qua lễ Giáng sinh đi, nhất định cậu không đoán được hôm nay ai trở lại đâu."Lục Gia Hành không hứng thú đáp "Ồ, tôi không đoán được.""Lâm Ngữ Kinh đã trở lại.""..."Trình Dật có chút bồn chồn "Tại sao cậu không phản ứng gì vậy?""Tôi phải có phản ứng gì.""Cậu ít nhất cũng phải cho tôi chút phản ứng gì chứ," đột nhiên Trình Dật ồ một tiếng đầy bỉ ổi, "Có phải tôi quấy rối chuyện tốt gì của cậu rồi không? Nhưng mà không phải bây giờ cậu vẫn đang trong giai đoạn theo đuổi đầy đau khổ sao, cậu và đàn em đang làm gì vậy?"Lục Gia Hành cụp mắt xuống, nhìn quả táo trong tay và mấy tờ tiền lẻ, hờ hững nói "Bày sạp.""..."Trình Dật không kịp phản ứng "Cái gì?""Vừa rồi bày sạp bán hàng, bây giờ đếm tiền." Lục Gia Hành nhếch môi, giọng nói khá là sung sướng, "Chúng tôi kiếm được hơn 100 đồng."Trình Dật "..."*Trong bốn người bạn thân của Lục Gia Hành, chỉ có Lâm Ngữ Kinh là con gái, hơn nữa so với bọn họ còn nhỏ tuổi thường nữ sinh sẽ được chiếu cố nhiều hơn, thế nhưng Lâm Ngữ Kinh lại không như cầm đầu gái nhỏ nhà họ Lâm, không có việc xấu nào là không làm, thế nhưng lúc nào cũng bày ra khuôn mặt cực kỳ ngoan ngoãn đến mức cô nàng không phải chịu bất kỳ tai họa nào, chỉ cần đứng bên cạnh im lặng ủy khuất, tất cả người lớn đều sẽ nghĩ cô nàng vô tội là chuyện đương nhiên, tất cả đều úp nồi lên lưng bọn Lục Gia Hành và Trình sau khi ba mẹ Lâm tách ra, Lâm Ngữ Kinh theo mẹ chuyển tới miền Nam, đã nhiều năm bọn họ không gặp điểm vẫn chọn quán rượu của nhà Trình này không phải là hải sản, có lẽ chiều theo Lâm Ngữ Kinh sinh sống nhiều năm ở miền Nam, đã thay đổi món Sơ Chi và Lục Gia Hành đến đã sắp chín giờ, bên trong phòng náo nhiệt, ngồi đầy Chi theo Lục Gia Hành đi vào, đến trước cửa, chàng trai nhẹ nhàng nâng tay, mặt không chút biến sắc vỗ vỗ lưng Chi cầm quả táo trong tay, ngẩng đầu Gia Hành cúi đầu, nói nhỏ với cô "Hôm nay khả năng có hơi nhiều người."Sơ Chi không hiểu vì hơi nghiêng đầu mờ mịt, vừa định hỏi anh sau đó thì sao, liền nghe thấy giọng nữ nhẹ nhàng gọi "Ô kìa, A Hành."Sơ Chi quay đầu, nhìn về phía chủ nhân của giọng nói gái có khuôn mặt nhỏ, mí mắt mỏng, mắt hạnh hơi vểnh lên, da dẻ rất trắng, rất xinh sơ mi trắng mềm mại buông xuống, chiếc bốt da bao lấy đôi chân thon mắt Lâm Ngữ Kinh lướt qua Lục Gia Hành, cô hơi nghiêng cổ, bờ môi mỏng nhạt màu tạo ra nụ cười thân thiết "Đã lâu không gặp, có nhớ mẹ không?"Sơ Chi "..."Sơ Chi cảm thấy mẹ của đàn anh Lục thực sự rất trẻ tuổi. Cùng đọc truyện Đáng Yêu Bao Nhiêu Tiền Một Cân của tác giả Tê Kiến tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại Linhh Diệp loại Hiện đại, thanh xuân vườn dài 91 TangthuvienLục Gia Hành sống hai mươi năm qua luôn có quan niệm rằng mọi chuyện đều có thể dùng tiền để giải quyết, nếu như không thể giải quyết được thì rõ ràng là do tiền chưa đủ mãi đến khi anh gặp Sơ trai trở nên vui vẻ, đôi mắt đào hoa cong như quạt nan, ánh mắt mập mờ, đưa cho cô một tấm thẻ, ám chỉ hết sức rõ Chi cẩn thận nhận thật sự cảm động, từ khi bắt đầu hiểu chuyện đến giờ, đây là lần đầu tiên có người cho cô tiền, cô nghĩ mình cũng nên đáp lễ “Nhà tôi mới chuyển vào trung tâm thành phố, hay là để cho anh một phòng nhé?"Lục Gia Hành không đáp Chi cho rằng anh thẹn thùng, mềm giọng nói tiếp “Không sao, anh đừng ngại, nhà tôi còn rất nhiều phòng trống.”Lục Gia Hành “...”*Tiểu mỹ nhân dịu dàng x tài phiệt đời thứ 2 cặn chính dịu dàng, nữ chính ngọt ngào, nữ chính kiên định dũng cảm, cố chấp lại hiền lành, hơn nữa nữ chính cực kỳ chính sao? Hình như cũng không quá cặn bã. Tài phiệt đời thứ hai không biết yêu, thích dùng tiền để giải quyết vấn đề gặp được em gái không kiếm đủ tiền để tiêu, sau đó lãng tử quay đầu quý hơn vàng, cuối cùng cũng hiểu được cái gì gọi là tình yêu!Bên trên là câu chuyện nhỏ đơn giản, tươi mát, rung động lòng người.>Lục thiếu gia Con mẹ nó, quá đáng yêu rồi, lại đây cho ông đây ôm một cái nào Lục lão gia đã gần bảy mươi tuổi nhưng sức lực vẫn còn tràn trề, thường ngày ông không sống cùng với nhà anh, chỉ ở một mình trong ngôi nhà tại ngoại ô với người giúp việc, không có việc gì ông sẽ cùng các ông lão hàng xóm trồng hoa, nuôi chim, đánh cờ, cuộc sống trải qua rất thỏa thành phố lái xe tới đây cũng phải hơn một giờ, lúc Lục Gia Hành đến đã sắp hai giờ, vừa đẩy cánh cửa đi vào, anh nhìn thấy ông cụ ngồi trong vườn hoa đùa giỡn với là một con vẹt yến phụng, chắc hẳn nó được nuôi dưỡng vô cùng tốt, màu lông tươi đẹp, hai con mắt giống như hạt đậu đen xoay vòng vòng, nhìn anh đầy ngạo thể động vật có linh tính, đối với động vật nhỏ, một chút xíu kiên trì Lục Gia Hành cũng không có, vì lẽ đó nên từ nhỏ đến lớn anh đều không thích mấy con vật này cho lắm, con vẹt yến phụng này được Lục lão gia nuôi rất nhiều năm, hồi học cấp ba Lục Gia Hành thường bắt nó chơi, lúc này vừa nhìn thấy anh, vốn con vẹt đang bay nhảy rất vui vẻ, ngay lập tức nó liền ngậm miệng lại, vỗ cái cánh trốn ra sau Lục lão gia “Đến rồi! Đến rồi!”Lục Gia Hành nhìn con vật nhỏ màu xanh biếc đang liều mạng trốn phía sau, anh cố ý cười gằn hai tiếng “Nhị Cẩu, có nhớ tao không?”Con vẹt yến phụng bị gọi là Nhị Cẩu kia đứng trên bả vai Lục lão gia, giấu cái đầu nhỏ về phía sau bộ tóc ông, hoàn toàn không dám nhìn anh, xem ra cực kỳ sợ Gia Hành kêu hừ hừ, anh kêu một tiếng, con vẹt liền run lên một lão gia ở bên cạnh cười mắng “Tiểu tử thúi này, muốn con đến đây một chuyến thật không dễ dàng.”Lục Gia Hành không đùa con vẹt nữa, anh đi đến bên cạnh ông cụ, ngoan ngoãn cúi đều gọi một tiếng ông nội “Rất dễ dàng, không phải một cú điện thoại của ông con đã tới rồi sao.”Lục lão gia liếc anh một cái “Vậy sao điện thoại của ba lại không có tác dụng?”Khóe môi Lục Gia Hành nhếch lên, nhẹ giọng nói “Không có tác dụng.”Nhị Cẩu duỗi cái đầu ra liếc mắt nhìn Lục Gia Hành đang đứng bên cạnh bàn đá trong vườn hoa, anh hờ hững nghiêng nghiêng người “Ba lại tới tố cáo với ông sao?”Ông cụ duỗi một tay ra “Nó bảo hai tháng con đã không về nhà, gọi điện cũng không nghe, còn không thèm gọi lại.”Lông mày Lục Gia Hành nhếch lên “Ông ta gọi nơi đó là nhà? Cũng đúng thôi, đó là nhà của ông ta mà.”Lục lão gia không nói Gia Hành cũng không nói chuyện, im lặng một lúc, ông cụ lại mở miệng hỏi “Nhà ở có quen không?”Lục Gia Hành nở nụ cười “Cái gì đều không gạt được ông.”“Không phải con cũng không định giấu ta sao,” Lục lão gia cũng cười cười, cúi đầu nhìn khu vườn nhỏ của ông, vào mùa đông cây cối xơ xác, “Đại học năm 3 rồi.”Lục Gia Hành “Vâng” một tiếng.“Có tính toán gì chưa?”Lục Gia Hành bình tĩnh, hờ hững nói “Không có tính toán gì ạ.”Ông cụ Lục thở dài.“A Hành, ông nội sắp không chờ được con nữa rồi.”Đột nhiên cửa nhà bị người khác mở ra, Lục Hoằng Thanh đi ra “Ba, ba mau vào đi, bây giờ bên ngoài rất lạnh,” ông ta nhìn thấy Lục Gia Hành bên cạnh, liền sầm mặt lại “Mày còn biết trở về?”Lục Gia Hành cười như không cười “Về đâu? Đây là nhà của Lục lão gia.”Lục Hoằng Thanh lạnh lùng nói “Mày cứ như vậy nói chuyện với ba mày như thế à! Mày nhìn lại mày xem lăn lộn thành kiểu dạng gì! Mỗi ngày đều chơi bời với đam hồ bằng cẩu hữu[1] kia, mấy tháng không thèm về nhà, chuyện nghiêm chỉnh thì không làm, toàn nhậu nhẹt chơi gái đánh bài, cái bộ dạng bây giờ của mày...”Lục Gia Hành bị ông gào thét khiến cả đầu đều đau, anh phiền muộn, nhíu nhíu mày, bực mình cắt ngang lời ông “Nghỉ đông con sẽ về công ty thực tập.”Lục Hoằng Thanh bị nghẹn một cái, ông phản ứng lại rất nhanh “Mày nói cái gì? Mày đừng tưởng rằng thực tập là một chuyện đơn giản như vậy, mày sẽ cái gì? Chuyện của công ty mày hiểu rõ không? Mày muốn đến thì tao phải để mày đến sao?”“Không biết, không phải bây giờ tìm hiểu là rõ rồi sao,” Lục Gia Hành không nhịn được vui vẻ, “Còn công ty cũng không phải của ba, ba đắc ý cái gì hả?”Lục lão gia không tham dự, bình tĩnh sờ sờ cái đầu nhỏ xanh mượt của Nhị Nhị Cẩu the thé “Không phải! Không phải!”Lục Hoằng Thanh tức đỏ mặt, nhịn nửa ngày, ông ta nhìn về phía Lục lão gia không nói một lời, ánh mắt có chút hoảng loạn “Ba, con không có ý này...”Lục lão gia không lên tiếng, ông nghiêng đầu nhìn về phía Lục Gia Hành “Nghỉ đông sao?”Lục Gia Hành vâng một lão gia cười “Làm sao đột nhiên không lười biếng nữa rồi hả?”Lục Gia Hành rủ mắt, không lên nhiên anh nhớ tới cái đầu đen của Nhĩ Sai bị nhét vào bên trong cái hộp, trong chốc lát quét sạch cái hộp, vẫn không ăn môi anh nhếch nhếch “Con muốn nuôi mèo, nó ăn quá nhiều, nếu không kiếm tiền thì không nuôi nổi.”*Trên đường trở về, xe Lục Gia Hành chạy nhanh như tên cướp, thời gian bị anh rút ngắn một đoạn dù như vậy, về đến nhà cũng là lúc hoàng hôn, anh dừng xe xong, đi lên lầu, đứng ở cửa, nhìn chăm chú cái nút chuông cửa vài giây, hơi do vài giây, Lục Gia Hành móc chìa khóa ra, mở nhấc mắt lên, anh đã nhìn thấy Sơ Chi nằm nhoài trên ghế salon, tay để lên tay vịn ghế sô pha, cằm cũng đặt phía trên, chỉ lộ ra đôi mắt to tròn, chớp chớp mắt nhìn anh “Đàn anh, buổi tối ăn gì?”Lục Gia Hành sững không lên tiếng, nhìn cô trầm mặc một hồi lâu, đột nhiên anh tựa vào cảnh cửa nở nụ phòng không bật đèn, tia sáng mặt trời màu hồng ấm áp xuyên thấu qua cái cửa sổ sát đất to lớn, từng tia từng tia chiếu vào cửa hơi tối, Lục Gia Hành cúi thấp đầu, mặt cũng bị bóng râm che nửa bên, chỉ có thể nhìn thấy độ cong của khóe môi anh và từng tiếng cười trầm thấp truyền Chi thở phào nhẹ ra lần này không có chuyện gì xấu khi hòa bình rồi! – Sơ Chi lạc quan mấy cuộc tranh cãi trước kia, xem ra không thể dễ dàng hòa hỏa như vây được – Sơ Chi lại suy nghiêng đầu, đầu tựa lên lưng sô pha, nhìn Lục Gia Hành đang đi tới, anh bỏ chùm chìa khóa lên khay trà “Em muốn ăn cái gì?”Sơ Chi không lên tiếng, cô nhìn chùm chìa khóa vài giây, đột nhiên hỏi “Đàn anh, anh lái xe đi sao?”Lục Gia Hành “Ừ” một tiếng, cúi người tiện tay lấy chai nước trong tủ bên cạnh sô pha, ngửa đầu uống mắt anh hơi rủ xuống, đường nét xương hàm gầy gò mà đẹp Chi nhìn yếu hầu lăn lên lăn xuống theo động tác của anh, nhìn lén một lúc, tầm mắt lại chuyển sang chỗ khác, cô lặng lẽ giơ tay nắm vành tai của mình “Không phải anh bị say xe à...”Động tác Lục Gia Hành dừng lại, anh xoay đầu bình tĩnh nói “Say xe vẫn có thể lái xe.”“Có thể sao?”“Ừm, không ảnh hưởng gì, hơn nữa chủ yếu lần trước là do tay lái của Lâm Bách Dương quá kém.” Lục Gia Hành nghiêm túc Chi nhớ lại lần đó, không nhớ tới tay lái của anh ta có gì bất ổn, nhưng cô chỉ biết cô ngủ rất ngon là được nghiêng đầu một lần nữa trượt vào bên trong ghế sô pha, vừa chột dạ, vừa buồn thế bây giờ của cô thực sự quá tao nhã, cả người quỳ lên trên ghế sô pha, hai cánh tay duỗi ra phía trước víu lên tay Chi không ý thức được vấn đề này, bởi vì thật ra tư thế này này rất thỏa mái, cô cũng quen rồi, đầu chôn vào bên trong đầu gối, lén lén lút lút cảm nhận nhịp tim của chính hơi mà hôm nay cô cũng không chạy 200 mét, cả buổi trưa chỉ lăn lộn núp trong ghế sô nàng nhíu nhíu mày, cô đang suy nghĩ thì cảm nhận được cổ áo bị một nguồn sức mạnh lôi kéo lên trên, Sơ Chi thuận tiện ngẩng đâu lên, một tay Lục Gia Hành kéo cô, anh đứng bên cạnh sô pha nhướn mày nhìn “Em đang làm tư thế gì vậy?”Sơ Chi ngẩng đầu lên, ngơ ngác nói “Anh muốn học sao? Tôi có thể dạy anh, rất thỏa mái đó.”“...”Mí mắt Lục Gia Hành giật giật “Đi thôi, ăn cơm tối.”Cả ngày không ra ngoài, trên chân Sơ Chi còn đeo một đôi tất bằng hình con thỏ màu hồng san hô, đôi đó thường đeo ở nhà, hai chiếc tai thỏ thật dài rủ xuống ghế sa đi về nhà thay đôi tất, Đặng nữ sĩ và Sơ tiên sinh đang nấu cơm trong bếp, Sơ Chi cẩn thận từng li từng tí một rón rén chuồn về phòng, Nhĩ Sai đang nằm nhoài bên giường, thấy cô đi vào, nó ngẩng cái đầu cao quý lên, nhẹ nhàng liếc cô một cái, lại nằm úp sấp tiện Sơ Chi muốn đi vuốt nó, Nhĩ Sai không vui kêu lên một tiếng, uyển chuyển nhảy xuống giường chạy ra không cho cô sờ một Chi buồn cười, cô thay quần áo rồi ra chào, trong tay ba Sơ đang cầm một củ cà rốt “Buổi tối ăn cơm cà ri đấy, con không ăn ở nhà hả?”Sơ Chi đeo balô lên lưng “Con về thẳng trường học, ba mẹ ăn đi.”“Ba ba đưa con đi nhé?”“Không cần đâu.” Sơ Chi ra cửa đeo giày, “Con đi đây!”Cửa chống trộm phịch một tiếng bị đóng lại, ba Sơ nhíu nhíu mày, chút u buồn “Bây giờ khuê nữ không muốn tôi đưa con bé đi học nữa rồi, khi nó còn bé nếu tôi không tiến nó sẽ không vui đấy.”Đặng nữ sĩ cầm con dao phay trong tay gọn gàng nhanh chóng bổ khoai tây, bà không thèm ngẩng đầu lên, nói “Ông già rồi, xấu quá, nó mất mặt.”Ba Sơ “...”*Lúc Sơ Chi đi xuống lầu thấy Lục Gia Hành đang ngồi đợi trong xe, Lục Gia Hành có mấy cái xe, anh đặc biệt chọn con xe SUV trưởng thành chững chạc này, mặc dù nó không có phong cách của một chiếc xe thể thao, thế nhưng không nhìn rõ sự xa xỉ lại rất có nội hàm, đặc biệt là nhìn không xốc nhiên, Sơ Chi nhìn thấy “Ồ” một tiếng “Đàn anh, anh cũng có chút chín chắn đó.”Mặt Lục Gia Hành không chút biến sắc, rất bình tĩnh “Hừm, tạm được.”Bọn họ mới ra khỏi tiểu khu, điện thoại Lục Gia Hành liền vang Chi có thể mơ hồ nghe thấy giọng nói to của Trình Dật, Lục Gia Hành ghét bỏ nhíu mày, anh đeo tai nghe bluetooth lên, thỉnh thoảng mới đáp lại hai phương nói một hồi lâu, Lục Gia Hành “hả” một tiếng, quay đầu sang, nhìn về phía Sơ Chi “Mấy người bạn gọi tới.”“Vậy anh đi đi, không sao đâu, tự tôi có thể trở về.” Sơ Chi vội vàng nói.“Ý của tôi là, em có muốn đi chung hay không?”“Ôi chao?”Bên kia Trình Dật vẫn đang nói gì đó, Lục Gia Hành không quan tâm, chỉ kiên nhẫn nhìn cô “Đi cùng tôi.”Sơ Chi từ từ chớp mắt mấy cái “Được.”Lục Gia Hành quay đâu trở lại, tay tiếp tục điều khuyển vô lăng “Ăn cơm trước, tôi mang theo một người.”Không biết Trình Dật nói gì, khóe mỗi Lục Gia Hành chầm chậm nhếch đỏ sáng lên, xe dừng trước vạch dành cho người đi đường, đột nhiên anh xoay qua, cả người đối mặt với Sơ Chi, đôi mắt đen kịt nhìn cô, người nghiêng tới gần.“Đừng nhúc nhích.” Anh thấp giọng nói, cánh tay theo sau đưa qua, đầu ngón tay xuyên qua sợi tóc tìm được lỗ tai, hai tay đưa đến bên tai cô, gắt gao che nó nháy mắt thế giới của Sơ Chi trở lên yên tĩnh, tất cả âm thanh đều bị bàn tay anh ngăn Gia Hành buông mắt xuống, nhìn cái đầu nhỏ đen thui trước mặt, anh cảm thấy sung sướng không ngừng, khóe miệng không ngừng kéo nghiêng đầu, lười biếng nói “Ai cái gì? Đương nhiên là vợ tôi.”

đáng yêu bao nhiêu tiền một cân